EM YÊU ANH, ANH CŨNG KHÔNG
Je t’aime, moi non plus
Ngọc Thư (tổng hợp và biên dịch)
Trần Ngọc Thêm (sưu tầm video)
Bài hát huyền thoại “Em yêu anh, anh cũng không” đã được nam nhạc sĩ kiêm ca sĩ Pháp Serge Gainsbourg sáng tác như một món quà tặng cho nữ nghệ sĩ danh tiếng Brigitte Bardot (B.B.), người ông vừa gặp lần đầu khi cùng quay trong một show truyền hình, người sẽ cùng ông chìm đắm trong một cuộc phiêu lưu tình ái ngắn ngủi nhưng nồng say, “một tình yêu thể xác và không lối thoát” như lời ông sẽ viết trong bài hát.


Một buổi sáng mùa thu năm 1967, vào giờ điểm tâm sáng, Gainsbourg ngồi trước cây đàn piano và nói với Bardot: “Anh đã viết tặng em một bài hát về tình yêu đẹp nhất trên đời”. “Và quả đúng như vậy, - Brigitte Bardot sau này từng tâm sự - Đó là một món quà thật tuyệt vời.”
Giai điệu của bài hát đã được Gainsbourg viết trước đó cho một bộ phim. Sau khi gặp Brigitte Bardot, trong một đêm ông đã viết xong lời cho giai điệu mê hồn ấy. Nội dung bài hát là những lời đối thoại giữa một người nam và một người nữ, với những ý tứ và hình ảnh vô cùng nhạy cảm và gợi dục, hòa vào giai điệu là những tiếng rên rỉ, tiếng thở hổn hển khoái lạc của người nữ. Bài hát trên nền giai điệu slow ngọt ngào mà sau này sẽ tạo nên một cơn sốt trên cả thế giới đã ra đời như thế.
Je t’aime, moi non plus Em yêu anh. Anh cũng không
Nhạc và lời: Serge Gainsbourg (1969)

- Je t'aime je t'aime
Oh oui je t'aime!
- Moi non plus.
- Oh mon amour...
- Comme la vague irrésolue
Je vais je vais et je viens
Entre tes reins
Je vais et je viens
Entre tes reins
Et je me retiens
- Em yêu anh, em yêu anh,
Ôi em yêu anh !
- Anh cũng không.
- Ôi, tình yêu của em...
- Như ngọn sóng ngập ngừng.
Anh tràn vào rồi lại rút ra,
Giữa vùng thắt lưng em
Anh tràn vào rồi lại rút ra,
Giữa vùng thắt lưng em.
Và anh ghìm lại.

- Je t'aime je t'aime
Oh oui je t'aime!
- Moi non plus.
- Oh mon amour...
Tu es la vague, moi l'île nue
Tu vas tu vas et tu viens
Entre mes reins
Tu vas et tu viens
Entre mes reins
Et je te rejoins
- Em yêu anh, em yêu anh,
Ôi em yêu anh !
- Anh cũng không.
- Ôi, tình yêu của em...
Anh là ngọn sóng, còn em là hòn đảo trần trụi.
Anh tràn vào rồi lại rút ra,
giữa vùng thắt lưng em.
Anh tràn vào rồi lại rút ra,
giữa vùng thắt lưng em.
Và em đến với anh.

- Je t'aime je t'aime
Oh oui je t'aime!
- Moi non plus.
- Oh mon amour...
- Comme la vague irrésolue
Je vais je vais et je viens
Entre tes reins
Je vais et je viens
Entre tes reins
Et je me retiens
- Tu vas et tu viens
Entre mes reins
Et je te rejoins
- Em yêu anh, em yêu anh,
Ôi em yêu anh !
- Anh cũng không.
- Ôi, tình yêu của em...
- Như ngọn sóng ngập ngừng.
Anh tràn vào rồi lại rút ra,
Giữa vùng thắt lưng em.
Anh tràn vào rồi lại rút ra,
Giữa vùng thắt lưng em.
Và anh ghìm lại.
- Anh tràn vào rồi lại rút ra,
giữa vùng thắt lưng em.
Và em đến với anh.

- Je t'aime je t'aime
- Oh oui je t'aime!
- Moi non plus.
- Oh mon amour...
L'amour physique est sans issue
Je vais je vais et je viens
Entre tes reins
Je vais et je viens
Entre tes reins
Je me retiens
- Non! Maintenant. Viens!
- Em yêu anh, em yêu anh,
Ôi em yêu anh !
- Anh cũng không.
- Ôi, tình yêu của em...
- Tình yêu thể xác và không lối thoát.
Anh tràn vào rồi lại rút ra,
giữa vùng thắt lưng em.
Anh tràn vào rồi lại rút ra,
giữa vùng thắt lưng em.
Và anh ghìm lại.
- Không! Bây giờ. Đến đi anh!


Tựa đề “Je t’aime, moi non plus” như một lời đánh đố: không một người Pháp nào hiểu được vế thứ hai của nó (vì vậy mà nó cũng không thể nào “dịch” sang tiếng Việt được!). Cho đến nay người Pháp vẫn không ngừng “cãi nhau” về “cấu trúc ngữ pháp” này. Giải thích về điều này, bản thân Gainsbourg thì nói rằng ông đã lấy cảm hứng từ câu nói của danh họa trường phái ấn tượng Salvador Dali: “Picasso là người Tây Ban Nha, tôi cũng vậy; Picasso là một thiên tài, tôi cũng vậy; Picasso là người cộng sản, tôi cũng không.” Còn Gilles Verlant, người viết tiểu sử của Gainsbourg, cũng là người am hiểu nghệ sĩ hơn cả, thì đưa ra một giả thuyết khác: “Có lẽ trực giác Gainsbourg đã nhận biết rằng những lời nói “Je t’aime” (Em yêu anh) của Bardot sẽ không dài lâu. Do vậy người đàn ông tỉnh táo, sáng suốt trong tiềm thức của ông đã nghe câu đó thành “Je ne t’aime pas” (Em không yêu anh) và ông đã thốt lên rằng “Anh cũng không”.
Tháng 12 năm 1967, bài hát được hai người thu âm tại phòng thu Barclay trên đại lộ Hoche.

Nhưng sau đó, Brigitte Bardot đã thay đổi quyết định. Nàng sắp kết hôn với nhà tỉ phú người Đức là Gunter Sachs. Lo sợ về những bất hòa có thể xảy ra trong gia đình và lo sợ cho sự nghiệp của mình, nàng đã van xin Serge dừng việc phát hành bài hát lại. “Mọi người đều biết về quan hệ của tôi với Serge, nhưng đến độ đó thì chúng tôi đã đẩy mọi thứ đi quá xa: nó chẳng khác gì chúng tôi đang làm tình trước mặt cả thế giới. Nó sẽ khiến cho mọi thứ đảo lộn.”
Serge đã làm theo lời người tình một cách ngoan ngoãn. Người đàn ông tự coi mình là xấu nhất thế giới ấy không thể từ chối người đàn bà đẹp nhất thế giới bất cứ điều gì. “Anh ấy đã cư xử vô cùng cao thượng, đúng như con người của anh ấy”, sau này Bardot nhớ lại. “Anh ấy đã nói với tôi: Anh để nó vào trong ngăn tủ này, nó là của em. Và nếu một ngày kia em muốn, chúng mình sẽ lại lấy nó ra”.
Chiều theo ý muốn của Bardot như vậy, nhưng ông vẫn không quên đem bài hát nồng nàn ấy cho những người phụ nữ xinh đẹp khác xung quanh mình nghe thử. Trong số đó có một nàng diễn viên trẻ hấp dẫn người Anh mà ông gặp trong khi quay phim “Slogan” của Pierre Grimblat tên là Jane Birkin - người sẽ trở thành vợ của ông sau này.
“Tôi thấy bài hát thật gợi tình, nó khiến cho người ta bối rối, nó thật tuyệt - Jane Birkin kể lại - Khi anh ấy đề nghị tôi hát, tôi đã cảm thấy vô cùng tự hào. Nhưng trên tất cả, tôi tưởng tượng rằng (nếu tôi từ chối) anh ấy có thể thu bài hát ấy với một cô gái khác trong một phòng thu nhỏ xíu, và tôi sợ đến điên lên được khi nghĩ đến điều gì sẽ xảy ra sau đó. Thực sự tôi đã nhận lời ngay cũng vì ghen tuông!”
Bài hát đã được Serge Gainsbourg và Jane Birkin thu âm tại Luân Đôn vào cuối năm 1968 và album này được phát hành vào đầu năm 1969. Trên album ghi dòng chữ “Cấm trẻ em dưới 18 tuổi”. Mặc dầu vậy, album đã gây nên một chuỗi sự kiện chấn động trên toàn châu Âu: Đài BBC đã cấm không cho bài hát phát sóng trên các chương trình của mình với lý do bài hát có lời lẽ cổ súy cho việc tính giao. Tòa thánh Vatican yêu cầu cấm phát hành bài hát, công ty phát hành thì bị kết án, còn nữ hoàng Hà Lan thì yêu cầu ngừng ngay việc khai thác bài hát…
Tại Pháp, dù bị cấm phát trên đài trước 23 giờ, bài hát vẫn tràn ngập khắp các hộp đêm của đất nước này. Doanh thu của album đạt mức kỷ lục trên phạm vi toàn thế giới.
Mười chín năm sau, năm 1986, Brigitte Bardot đã đề nghị Serge Gainsbourg lấy cuốn băng mà họ đã thu ra khỏi ngăn tủ. «Thà muộn còn hơn không bao giờ» - Serge trả lời nàng. Bài hát do Serge Gainsbourg và Brigitte Bardot thu âm đã được phát hành. «Thật thú vị là hai bản nhạc rất khác nhau, - Bardot nhận xét - Bài hát do Jane thể hiện thật tươi mát, còn bản do tôi thể hiện có lẽ gợi cảm hơn».
Ra đời đúng vào những năm 60 là đỉnh điểm của phong trào giải phóng tình dục tại châu Âu , bài hát thu được đầy thành công nhưng cũng vô cùng tai tiếng này đã góp phần tạo nên tên tuổi của Jane Birkin, và đặc biệt là tên tuổi của nhạc sĩ, ca sĩ huyền thoại Pháp Serge Gainsbourg, người mà Tổng thống Pháp Mitterand đã từng nhìn nhận «là Baudelaire của chúng ta, là Apollinaire của chúng ta», là «người đã đưa những bài hát lên đến đỉnh cao của nghệ thuật».

Ngọc Thư tổng hợp và biên dịch


Em yêu anh, anh cũng không (Je T'Aime Moi Non Plus)

2 nhận xét:

Văn hoá học - K15 nói...

Mấy o đã có gia đinh của lớp mình nên đọc bài này để hâm nóng nó chút xiu nhé!

Văn hoá học - K15 nói...

Trùi ui, ai cũng có tuổi thanh xuân mừh. Cái này chỉ để tham khảo thui.... Khè2. Nói o mà ko nói đến các chú iem sao kỳ dzữ dzậy? Các chú cũng coi lại mìn. :P

Đăng nhận xét